
Khi cây "thoát nghèo" trở thành gánh nặng cho đất
Nhìn lại chặng đường dài, cây keo từng là "ngôi sao" của vùng cao Quảng Nam. Với đặc tính dễ trồng, lớn nhanh, keo đã giúp hàng ngàn hộ dân Trà Tân có đồng ra đồng vào, trang trải cuộc sống. Thống kê không biết nói dối: có thời điểm diện tích keo chiếm tới hơn 70% đất canh tác tại địa phương.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc độc canh cây ngắn ngày này không hề rẻ. Theo các chuyên gia nông nghiệp tại AgriTalk, việc trồng keo liên tục qua nhiều chu kỳ khiến đất bị bạc màu, tầng mùn bị rửa trôi mạnh mẽ. Đất miền núi vốn đã nhạy cảm, nay lại càng trở nên "kiệt sức".
Chưa kể, câu chuyện "được mùa mất giá" hay sự cạnh tranh khốc liệt từ gỗ nhập khẩu đã đẩy giá keo nguyên liệu xuống thấp kỷ lục trong thời gian qua. Người nông dân rơi vào cái vòng quẩn quanh: trồng - chặt - chờ đợi, trong khi lợi nhuận thực tế thu về sau 5-7 năm lại chẳng đáng là bao so với công sức bỏ ra.
Đánh thức tiềm năng từ sự đa dạng
Thay đổi không bao giờ là dễ dàng, nhất là với bà con miền núi vốn đã quen với nếp nghĩ cũ. Nhưng theo ông Nguyễn Mạnh Hùng, Phó Bí thư Thành ủy Đà Nẵng (trong chuyến thăm và làm việc về phát triển kinh tế vùng giáp ranh), việc chuyển đổi là bước đi không thể trì hoãn nếu muốn cải thiện đời sống người dân một cách thực chất.
Vậy, nếu không trồng keo, Trà Tân sẽ trồng gì? Câu trả lời nằm ở sự đa dạng hóa:
-
Cây ăn quả giá trị cao: Những diện tích đất tốt, gần nguồn nước có thể chuyển sang trồng mắc ca, điều hoặc cây ăn quả có múi.
-
Cây dược liệu dưới tán rừng: Đây là hướng đi đầy hứa hẹn, vừa bảo vệ được rừng tự nhiên, vừa mang lại nguồn thu nhập "vắt vai" thường xuyên cho bà con.
-
Cây công nghiệp dài ngày: Cà phê chè tại các tiểu vùng khí hậu mát mẻ cũng là một phương án đang được nghiên cứu kỹ lưỡng.
Cái hay của mô hình này không chỉ là tiền. Về mặt xã hội, nó buộc người nông dân phải nâng cao tay nghề, học cách áp dụng công nghệ vi sinh, phân bón hữu cơ thay vì "phó mặc cho trời" như trước.

Bài học từ những "người anh em" miền núi
Nhìn sang Sơn La với những đồi chè, mận bạt ngàn hay Lâm Đồng với mô hình xen canh đa tầng, chúng ta thấy rõ một thực tế: Thu nhập từ cây ăn quả và dược liệu có thể cao gấp 2-3 lần so với trồng keo thuần túy.
Tại Trà Tân, các chuyên gia khuyến nghị không nên chuyển đổi ồ ạt theo phong trào. Thay vào đó là mô hình "lấy ngắn nuôi dài":
-
Xen canh: Trồng cây dược liệu hoặc rau màu ngắn ngày dưới tán các loại cây ăn quả mới trồng.
-
Liên kết chuỗi: Thành lập các Hợp tác xã để bà con không còn đơn độc khi đối mặt với thương lái.
-
Công nghệ bảo quản: Đầu tư nhỏ nhưng hiệu quả vào sơ chế tại chỗ để tăng giá trị sản phẩm.
Lộ trình nào cho người nông dân Trà Tân?
Để giấc mơ "vàng trên núi" thành hiện thực, chính quyền địa phương cần đóng vai trò là "bà đỡ" thực thụ. Không chỉ là hỗ trợ cây giống hay vốn vay ưu đãi, mà quan trọng hơn là kỹ thuật và đầu ra.
Các buổi tập huấn không nên chỉ nằm trên giấy hay trong hội trường. Hãy đưa bà con ra tận rẫy, chỉ cho họ cách ủ phân hữu cơ, cách tỉa cành tạo tán. Đồng thời, cần mời gọi các doanh nghiệp có tâm, có tầm về ký kết bao tiêu sản phẩm, tạo nên một hệ sinh thái nông nghiệp minh bạch.
Lời kết
Chuyển đổi cây trồng tại Trà Tân không chỉ là thay một loại cây này bằng một loại cây khác. Đó là cuộc cách mạng về tư duy: từ nông nghiệp khai thác sang nông nghiệp bền vững (ESG).
Dẫu biết phía trước còn nhiều thách thức về vốn và kỹ thuật, nhưng với sự đồng lòng của chính quyền, sự am hiểu của chuyên gia và khát vọng vươn lên của bà con, màu xanh mới trên đại ngàn Trà Tân chắc chắn sẽ là màu xanh của sự trù phú và bền vững.